Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Không, tôi không cần biết.
Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
Xin lỗi em, xin lỗi các con. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.
Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.
Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú.
Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.