Không ai làm chậm sự tiến bộ cũng như làm giảm lòng nhiệt thành hơn những người chỉ nói nhưng không bao giờ làm. Rất nhiều người trong chúng ta để mặc cho dùng suy tưởng của mình trôi như thế trước khi ngủ. Để kỷ niệm ngày về hưu, thầy hiệu trưởng quyết định tổ chức một buổi tiệc đánh dấu 30 năm cống hiến sự nghiệp của mình tại ngôi trường trung học ở Altoona, bang Pennsylvania.
Sẽ đến một lúc chúng ta chợt nhận ra giá trị sâu sắc của hạnh phúc, tình yêu - thật giản dị, thật mới mẻ, lắng đọng trong tâm hồn, bừng sáng như ngôi sao chỉ đường, khiến ta thao thức, cảm nhận đến nỗi chúng ta muốn được chia sẻ cảm xúc với ai đó. Người ta có thể tiếp thu và kế thừa kiến thức của các nước tiên tiến nhưng không ai có thể lấy niềm tự hào của một quốc gia khác, của một dân tộc khác thay cho dân tộc mình, không ai có thể lấy kỷ niệm của người khác thay thế cho kỷ niệm của chính mình. Anh học giỏi, có tư chất, làm việc tốt và luôn biết chia sẻ với những người khác.
Hãy tự cho mình thời gian để sống với chính mình, vì chính bạn cảm nhận được điều gì cần thiết với bạn hơn bất kỳ ai khác. Ngài thị lập tức đích thân nhờ người đi tìm người chủ tiệm may. Đôi khi, việc thoát khỏi những lề thói thường ngày sẽ giúp chúng ta tăng sức sáng tạo, mức hiệu quả và mức độ hài lòng công việc.
Một chàng trai trưởng thành cùng với mối tình đầu rất đẹp và nên thơ. Nhưng anh vô tình đã tự cô lập mình với mọi thứ… nằm ngoài tầm đi bộ của mình. Tuy nhiên vẫn luôn tồn tại sự khác biệt to lớn giữa những nguyên tắc, định kiến, tập quán cứng nhắc và sự dám đổi mới trong suy nghĩ, hành động.
Với họ, hạnh phúc không chỉ là cảm giác sở hữu hay đến đích, mà còn là cảm giác khám phá từng ngày trên từng chặng đường đi. Chẳng hạn như viết một lá thư không hay, bạn có thể viết lại cho tốt hơn. Anh muốn: "nhìn xuyên suốt tâm can những nhân vật nổi tiếng trên hành tinh và muốn có mặt đúng lúc những nơi khi biến động lịch sử diễn ra".
Dường như cụ là bạn của tất cả mọi người và cụ luôn có một câu chuyện nào đó để khi có ai đó dừng lại trò chuyện với cụ. Thế nhưng vào cuối buổi tiệc, ông buồn rầu tâm sự với những người bạn của mình: "năm tôi 23 tuổi, tôi đã nghĩ sau này mình phải là tổng thống Mỹ, vậy mà bây giờ…" Những người quá ganh đua luôn đánh giá thành công của họ thấp hơn những người biết dũng cảm vượt qua thử thách cũng như chấp nhận sai lầm hay thất bại của mình.
Cô đã đọc diễn văn từ biệt với tư cách là học sinh đại biểu khiếm thị đầu tiên trong lịch sử của trường. Và bạn có thể sẽ mất tất cả khi bạn buông xuôi và không còn tin vào mình nữa". Vấn đề là, khi đã ra đến giữa sông thì hai nửa của cây cầu lại không gặp nhau.
Nếu thất bại, họ sẽ hết sức thất vọng, còn nếu chiến thắng thì đối với họ, đó chỉ là chuyện hiển nhiên và cũng chẳng có gì đáng để vui mừng cả. Một nhà hiền triết đã từng nói: "Cuộc hành trình lớn nhất của một đời người là đi tìm chính bản thân mình, trải nghiệm và thử thách tất cả để tìm ra mình là ai", hay là "tận lực tri thiên mệnh". Điều đó lặp đi lặp lại khiến trong một ngày đôi khi nỗi buồn nhiều hơn niềm vui, trạng thái tinh thần cô không ổn định và công việc của cô không được như ý muốn.
Đôi khi chúng ta muốn đạt được điều mà người khác có, mà lại ít khi nghĩ đến những động cơ thực sự thúc đẩy mình, đâu là những điều chúng ta thực sự muốn và cần. Với những người thường xuyên ”nghiền ngẫm" các vấn đề tiêu cực và nỗi bất hạnh, cảm giác hài lòng và sức khoẻ của họ thường giảm đi thấy rõ. Sisyphus phải bắt đầu lại từ đầu, khi anh gần như sắp đưa được tảng đá lên đỉnh đồi thì nó lại lăn xuống một lần nữa.
Và chính vì không dám đón nhận thất bại nên ông đã bị cuộn theo những biện pháp cực đoan đó, để rồi cuối cùng phải trả giá bằng chính chiến thắng mà ông đã cố công theo đuổi: ông đã được đề cập đến như một trong những chính trị gia với những bê bối tệ hại nhất trong lịch sử tranh cử của Mỹ. Chúng ta có thể suy nghĩ về những điều này liên tục bất tận, nhưng sẽ chẳng bao giờ thay đổi được hiện tại. Và anh đã lâm bệnh nặng.