Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này.
Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực.
Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này.
Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.
Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Một khuôn mặt ai ai cũng có. Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.
Bây giờ là 12h26 đêm. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị…
Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.