Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.
Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.
Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.
Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.
- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Trơ trọi giữa phố đông. Chả muốn viết tí nào. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê.