Hãy cầm lấy hoặc từ chối”. Ở đó, ông tự do sử dụng kiểu cách quản lý kỳ lạ của mình, giúp ông chiếm một chỗ trong danh sách những ông chủ khó tính nhất năm 2003 của tạp chí Fortune. 500 bài hát, 250 al- bum.
Steve khăng khăng cách làm việc nghiêm khắc của ông. Trước khi Steve tiếp quản, mọi người ở Apple thích tiết lộ bí mật. Như vậy, Jobs trở lại Apple sau hơn một thập kỷ lưu lạc như là giải pháp bất thường của sự hòa giải nội bộ tập đoàn, một sự thay đổi chất đầy vinh quang.
Khi ông mới sinh, cha mẹ ông chưa kết hôn. Cụ thể, kết quả của việc này là người mua sẽ dạo qua vài trang web bán hàng trước khi quyết định mua một món hàng nào đó; và đây chính là điều người bán lẻ mong đợi. Bởi thế, Jobs phủ nhận ý kiến iPod có thể mất nét đặc sắc của nó vì tính bình dân bằng một lập luận đầy hình ảnh và hài hước.
Thêm một bước đi mạo hiểm của Jobs và ông đã lại thành công. Dell sẽ phải bán lẻ chúng nếu muốn thành công. Ba, có một cách duy nhất bạn mua nhạc của mình – đó là một CD.
Sony Ericsson cũng đã cho ra mắt chiếc điện thoại di động Walkman đầu tiên của mình. “Apple chi 100 triệu đôla mỗi năm cho quảng cáo, nhưng nó đã không mang lại cho chúng ta nhiều điều tốt”, Steve nói. Nhưng sự thật là ông phải ra đi.
Họ quan tâm kiếm nhiều tiền vì họ có thứ kỳ diệu mà nhiều người tài giỏi đã làm là Macintosh. Đó có nghĩa là 1200 đôla cho một thập kỷ. Sự thành công nhanh chóng cùng công nghệ “độc quyền” đã biến Steve Jobs trở nên một người quá tự tin và thậm chí là bảo thủ.
Nhưng những chuyện “bếp núc” của chúng tôi tốt hơn của Dell. Đó có thể xem là “phương châm sống” của người nắm vai trò “mật mã” iPod. Bên trong cửa hàng được bố trí theo mục đích sử dụng, chứ không phải danh mục sản phẩm.
Thay vì chăm chú nói về các con số thống kê, các thông số kỹ thuật như các chuyên gia trong các lĩnh vực khác vẫn làm, Jobs nói về các lợi ích khách hàng có thể có được khi sử dụng sản phẩm. Không phải chỉ đối với Apple mà cả với Steve Jobs. Trong cuộc gặp đầu tiên với một nhóm, Steve lắng nghe mải mê.
Đó chính xác là những gì đã biểu hiện với những người con của mình. Ông lập luận: “Nếu bạn hỏi, ai là khách hàng của nền giáo dục thì, theo tôi, chính là xã hội nói chung, là các ông chủ thuê nhân lực. Nó phản ánh phương pháp của ông trong việc thiết kế nhiều sản phẩm: định nghĩa những gì khách hàng sẽ hưởng ứng rồi giao việc cho mọi người để biến điều đó thành hiện thực.
Đừng bằng lòng với sự ổn định. Các nhân viên thích đi loanh quanh hút thuốc và tán gẫu trong sân khu liên hợp R&D, nơi mà luôn luôn có sẵn gạt tàn thuốc trong và ngoài cửa của tất cả sáu tầng trong tòa nhà. Nó thật sự rất tốt cho tôi.