Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.
Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Cháu bảo: Để cho đẹp ạ.
Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành.
Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.
Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.
Đời sống họ không cần những sự kinh động. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Thế giới đầy rẫy những hận thù.
Miệng họ mặc kín mít áo quần. Tác phẩm Bật dậy nào. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.