Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.
Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều.
Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Ngôn từ không có gì mới.
Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.
À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Và rồi họ thả xe tôi ra. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.