Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật.
Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.
Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Mất chứ không phải biến mất. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Thôi, bác đừng xuống.