Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Nói chung là tốn thời giờ. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào.
Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Nên không ai có lỗi.
Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Ta còn có thể cứu sống vợ ta.