Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.
Một điều rất hệ trọng. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Tua nhanh thôi, mệt rồi. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).
Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.