Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.
Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Để tí nữa em bảo cháu vào. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc.
Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Mất chứ không phải biến mất. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia.
Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Định dừng viết thì lại có chuyện.
Một khuôn mặt ai ai cũng có. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Cô gái bảo: Không.
Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Rồi thể hình tính sau.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Bác hỏi: Sao con không đi học.
Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu.