Và hơn nữa, ai cũng sẽ thích nghe bạn nói. Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của bạn rồi. Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy.
Quan điểm của ông có cơ sở dựa trên những nghiên cứu khoa học lẫn những suy nghĩ sâu sắc. Chớ nên nhảy ngang xương vào cuộc đối thoại của người khác chỉ vì muốn gây sự chú ý. Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ.
Quayle dí dỏm ví von rằng đối với một cô nữ sinh thì việc phá thai dĩ nhiên là nghiêm trọng hơn nhiều so với việc nghỉ học không phép. Nói chuyện với ông chủ không thể giống như cách nói với anh bạn ngang hàng hay với cấp dưới của bạn. Tối Chủ Nhật, tôi nhận ra ra Dick quả thật không phóng đại.
Harvey cũng đồng ý về tầm quan trọng của sự lắng nghe. Một bài hát không đi kèm nền nhạc. Bên cạnh đó, còn có những luật lệ hà khắc bất thành văn nhưng lan rộng trong xã hội.
Sau khi cho tôi biết giờ nào, ngày nào và tại đâu, ông hỏi: Anh sẽ nói về đề tài gì? Lúc bạn đang nói cũng phải biết lắng nghe chính bạn nữa. Năm 1993, Harvey tiếp tục xuất bản cuốn sách bán chạy thứ ba, cuốn Sharkproof, với những chuyên mục rất thú vị: Nhận lấy công việc bạn muốn, Tìm kiếm công việc yêu thích, Thị trường ngành nghề ngày nay…
Những người có tài ăn nói nhất là những người luôn háo hức muốn tìm hiểu về mọi việc. Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ sẽ nhăn mặt ngay. Trong chiến dịch tranh cử tổng thống năm 1992 của mình, Ross Perot đã chứng minh được tầm quan trọng của việc sử dụng những tấm băng rôn, biểu ngữ.
Nếu được nghe các chuyên gia khoa học kỹ thuật nói về những bước phát triển vượt bậc của nhân loại, bạn sẽ không khỏi giật mình. Sam Levenson rất thành công nhờ biết chú trọng điều này. Không, anh ấy đã đúng dậy được… Chúng tôi không biết anh ấy là ai…
Anh ấy đến chương trình của tôi vào một buổi tối, rồi làm cho tôi đêm đó cứ trằn trọc mãi. Al Pacino cũng là một nhân vật có óc khôi hài hết sức tự nhiên. Một con người nghiêm túc chưa từng say rượu trong suốt 25 năm qua.
Tôi đã chọn được cách thích hợp để nói về Bob. Cuộc hội thảo này cũng tập trung nhiều cầu thủ, nhiều chủ tịch của các câu lạc bộ bóng chày lớn khác. Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?.
Sang đầu hiệp hai, chúng tôi được cứu hộ với một tờ sơ đồ trận đấu. Trong xã hội có vô vàn những tình huống giao tiếp. Tôi rất kính nể Bob.