Kể cả cái nhàm chán. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.
Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.
Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương.
Đừng thuyết giáo vô ích. Cuối mùa lại ra đợt mới. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Hoàn toàn không ngái ngủ.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Miệng họ mặc kín mít áo quần.
Lần sau không thế nữa nhé. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.