Tất cả các hiệp sỉ đều biết rằng điểm cao nhất trong khu rừng Mê Hoặc chính là Núi Mẹ, nhưng khi Sid đến được Núi Mẹ thì chàng mới nhận thấy độ cao kinh khủng của nó. Bàn tay ông đang chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid: Các hiệp sĩ nhìn nhau.
Có lẽ mình nên lên trên ấy. Ta phải nhắc lại, ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó.
Sự may mắn do chúng ta tự tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ có thể ở với chúng ta lâu dài. Đừng nói to như thế chứ! Ngươi đánh thức một bông hoa ly của ta rồi kìa. Khu rừng Mê Hoặc rộng bằng cả vương quốc này, đi vào trong đó sâu cả ngàn dặm, gồm bạt ngàn rừng rậm, thú dữ.
Jim không muốn tiếp tục kể thêm về chuyện mình nữa nên quay sang hỏi Max: Nhưng vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy sự nhú mầm, khai sinh của một loài cây bốn lá hay một loại cây nào cả. Thế nên ban ngày ta đâu có được ngủ, còn ban đêm thì tiếng ca của chúng cứ đánh thức ta mãi.
Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu là cuộc sống của nhà tôi khó khăn như thế nào. - Thế thì trong trường hợp này - chàng mừng rỡ đề nghị - tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi. - Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà.
Ta sẽ mang nó về đây. Chính điều này đã luôn giúp chàng nhìn và hướng về phía trước. Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân.
- Cái gì? - Nott la lên, không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Không khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Những tán lá dày đặc tầng tầng lớp lớp phủ lên nhau khiến ánh nắng mặt trời không thể nào xuyên qua được, vì thế quanh năm khu rừng trông thật u tối ngay cả lúc ban ngày.
- Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó. Trước khi Nott kịp trả lời, anh nhận thấy áo quần Sid rách bươm, bám đầy đất và đôi giày thì lấm lem bùn đất. Giọng hát của chúng sẽ giúp hút bớt nước trong hồ vào ban đêm.
Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. - Có lẽ ở tuổi sáu mươi như thế này thì chẳng còn ai lại muốn nghe kể chuyện cổ tích nữa, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta không quá già đến nỗi không còn cần nghe một câu chuyện hữu ích nữa. - Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây kính mến.
Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó. Dẫu sao thì nghe câu chuyện này ông cũng có mất mát gì đâu. - Bởi vì hắn đã lừa mi.