Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi.
Mình rất sợ phí thơ. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Cái cuối có phần họ nói đúng.
Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Bố bảo: Đáng xem thật.
Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy.
Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Màu mận đương độ chín. Không biết thanh minh thế nào.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.
Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế.
Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.