Nhất quyết phải cạo râu. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.
Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Chà, ta thua hắn, có lẽ.
Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Ta đâu ham hố thắng thua. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Tôi ngồi như tượng đá. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.
Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.
Giấc mơ cũ rồi mà. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Cái nồi inox đen sì.