Ông đã quên những lạc thú ấy. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.
Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Hiếm người thấy đỏ mặt. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.
Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Tôi cất tờ giấy vào cặp.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.
Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Mà bác thì dùng toàn công thức. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ.
Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.
Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.