Tớ rất ghét những thứ đó. Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica. Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ.
Tối đó, anh tạt qua siêu thị và mua một bó hoa lili thật tươi tặng vợ. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Tớ rất ghét những thứ đó.
James cảm thấy thất vọng hơn là xấu hổ vì những hành động của Josh. Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Sau khi tốt nghiệp, họ lại tiếp tục làm mọi người ngạc nhiên đến thú vị khi lập gia đình với hai chị em sinh đôi trong cùng một lễ cưới đôi.
Sự việc vỡ lở, sắp tới hẳn tớ phải tốn nhiều công sức để khắc phục hậu quả này. - Khởi đầu thì khá tốt. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Thói quen nghiện cà phê nhằm chống lại tình trạng căng thẳng liên tục trong công việc khiến anh vô cùng đuối sức và rất hay bực bội, cáu kỉnh. Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng. Anh thầm nghĩ về hiệu quả không gì so sánh được từ những niềm vui và thành quả mà nghệ thuật ủy thác công việc đã mang đến cho anh.
Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không. Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào?
Sau đó, tớ còn học thêm từ Jennifer vài điều nữa trước khi biết cách giao việc sao cho hiệu quả. Một lần nữa, khi về đến văn phòng anh viết ngay lên tấm bảng trắng của mình: - Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.
Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới. Anh vẫn chưa hiểu sếp yêu cầu anh điều gì và thời hạn hoàn thành công việc ra sao. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.
Giờ đây anh không còn băn khoăn nữa mà tập trung suy nghĩ xem mình nên bắt đầu như thế nào và nên thay đổi những gì. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả.