Krisana Kritmanorote sinh năm 1950 trong một gia đình gốc Hoa giàu có ở Thái Lan. Bà cũng là phó chủ tịch hội liên hiệp các nữ doanh nhân thế giới( FCEM). Ta chỉ chăm chỉ làm giàu mà không thèm quan tâm đến khách hàng.
Trải qua nhưng sai lầm ,những trở ngại và những thất bại ,ta biết làm thế nào cho đúng và cuối cùng cũng đạt được mục đích của mình . Ngày này qua ngày khác câu nói đó vẫn còn vang vọng trong kí ức tôi. Hệ thống này đảm bảo rằng khi máy bay bị lạc hướng ,nó sẽ tự điều chỉnh để máy bay đến được nơi cần đến .
Nếu điều đó không đúng ,ta sẽ không thể nhìn kĩ hơn những sai lầm mà người khác mắc phải và rút ra được một bài học . tôi có một nguồn an ủi lớn nhất khi tự nói với mình hàng trăm lần rằng : “Mình đã làm hết sức mình và không ai có thể làm hơn thế”. Tại sao sau 30 năm( từ 1969 đến 1999) những sự việc như vậy vẫn còn xảy ra?
Suốt 25 năm bị bệnh, tôi đã quan sát anh chống chọi lại với căn bệnh ung thư trên gương mặt. Đến khi hoàn thành ,người ta hi vọng nơi này có thể đón được 1 triệu người thiền định cùng 1 lúc ! Một lần, ông kể với chúng tôi rằng suốt thời thơ ấu của mình, không ngày nào ông không bị mẹ nuôi cốc vào đầu (cha tôi vốn là con nuôi); vì vậy cho đến tận bây giờ, ông vẫn tin rằng ông khấm khá hơn, thông minh hơn các anh em nuôi và cả các anh chị em ruột của mình là nhờ những cái cốc đầu ấy.
Sang Luân Đôn học luật và sau đó làm việc cho chính phủ. Ông không bao giờ phải làm gì cả vì mẹ ông cho ông mọi thứ ông muốn, kể cả sự chăm sóc đầy yêu thương. Vì vậy không thành công trong khoảng từ 40 tuổi đến 50 tuổi là một việc hết đỗi bình thường bởi vì chúng ta đang dấn thân vào giai đoạn mò mẫm tìm đường.
Khi ấy, bà tự nhủ sẽ không bao giờ trở lại cảnh nghèo nữa. Ông còn được trao tặng giải thưởng viên chức năm 1998 và năm 1999 – giải thưởng do ban giám đốc bảo hiểm nhân thọ , tổ chức dành cho đoàn thê người Thái , do chính ông Wuthichai Sanguanwongchai, thứ trưởng bộ công nghiệp Thái Lan trao tặng. Thật ra giá trị của thất bại cao hơn hẳn giá trị của thành công.
HÃY MƯỜNG TƯỢNG ra con người mà bạn muốn trở thành. Mồ côi cả cha lẫn mẹ, hai người anh trai của bà được gửi sang Ấn Độ, còn bà và người em được gửi đến một trường dòng nội trú miễn phí. Ở tuổi 39, ông được chỉ định làm chủ nhiệm khoa Nội trường Đại Học Khon Kaen và được phong hàm Phó giáo sư.
Dương như, phương châm ngày nay của chúng ta là “ Hối hả, Lo lắng, An táng”. Anh không phàn nàn hay than vãn một cách cay đắng về sự bất tài của các đồng nghiệp. Khi anh 24 tuổi, bà của anh qua đời.
Tôi sẽ không dừng lại ở khía cạnh tinh thần mà muốn đề cập đến phần của bản thân giúp chúng ta suốt thời gian thất bại- TRÍ TUỆ của chúng ta! Ở trường, sinh viên bị gây áp lực phải đạt điểm cao để có thể kiếm được việc làm. Không tìm được, bạn là kẻ thất bại.
Khi còn là một đứa trẻ, ông đã chơi những trò khuyến khích “tinh thần đấu tranh và ý chí để chiến thắng”. Nhưng từ ngày đó trở đi, người lính một thời anh dũng kia không còn ở tuyến đầu nữa! Anh ta né tránh nguy hiểm và cố gắng tối đa bảo vệ mạng sống của mình! Có nhiều cách có thể thực hiện được để ta đưa các thứ vào trong tâm trí ta.