Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.
Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ.
Dù đôi khi như leo cột mỡ. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều.
Không có thời gian để sửa chửa. Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.