Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.
Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Thôi, bác đừng xuống. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Diễn biến tâm lí có vẻ như thế. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Có điều, con đường thì khác. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Mà còn thua trắng về tài năng.