Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Không biết thanh minh thế nào. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Em ngủ từ mười giờ nên không rõ.
Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Có lẽ mình nên im lặng.
Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Cháu thấy bác tội lắm. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài. Xung quanh chỉ có đổ nát. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.
Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.