Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
Không không cần gì cần ai nữa. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Tôi muốn thi xong được để yên.
Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Đúng là chuyện thường.
Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Hầu hết là những người sống có trước có sau.
Càng kéo nó càng lùi lại. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ.
Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Bạn chưa làm được gì cho họ.