Trong khi làm việc, nên kiếm mọi tiện nghi cho thảnh thơi. Họ không biết "tốp" nỗi giận của họ lại, như Lincoln. Cả vua Lear trong kịch của Shakespeare cũng la hét: "Có đứa con bạc bẽo thật đau đớn hơn bị rắn độc cắn!"
Kết quả? Họ thấy mệt nhọc, buồn ngủ, bực tức, cáu kỉnh và phàn nàn rằng nhức đầu, mỏi mắt, hoặc đau bao tử. Trên đường tới phòng mổ, bà đọc lại một màn kịch bà đã diễn. Nhiều độc giả đồng ý với tôi là cuốn đó hay hơn Đắc nhân tâm, và ngay từ chương đầu đã trút được một phần nỗi lo rồi, cho nên chép nhan đề chương đó "Đắc nhất nhật quá nhất nhật" để trước mặt, trên bàn viết.
Ngừng một chút, anh tiếp: "Nhưng nghĩ kỹ, chị ta có thấy khổ đâu? Trái lại mỗi khi lái xe, tin mình là bác sĩ, chắc sung sướng lắm. Không thể như vậy được. Ngay đêm đó, tôi đi khắp phòng này sang phòng khác, lập một bảng kê những việc cần phải thi hành.
Bây giờ tôi điều khiển một xưởng làm bìa dầy trên 450 thợ. Người ta càng chỉ trích, ông lại càng công nhiên tỏ ra không cần. Tôi ngó tay tôi chỉ thấy còn da với xương.
Trung bình thể lực của họ là 50 kí lô rưỡi. Nói tóm lại, cô Lucile Blake đã tình cờ nhận định một định lý mà ông Samuel Johnson đã nêu ra cách đây hai thế kỷ. Ông và những bọn người giúp việc đã quay phim phóng sự về T.
Vậy nếu hạn chế số lỗ là 5 Mỹ kim, thì có thể lời khá lắm vì trong 12 lần chỉ có độ năm lần bị lỗ". Mà chưa chắc gì họ đã thành công. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ làm cho viên đô đốc Nhật nghi ngờ và tra khảo tôi rồi.
Vậy mà nó không tát. Bạn cầu nguyện: "Kính lạy Thượng Đế, con không thể chiến đấu một mình được nữa. ! "Trời! Lúc đó tôi mới sợ làm sao! Tôi run lên.
Nhưng tôi, tôi không ham đặc quyến đế vương ấy. Ông rán bịt lại mà khói vẫn xì ra, làm ông muốn rán ra khỏi phòng mà chụi lạnh vậy. Điểm tâm xong, ông lại đi ngủ chừng một tiếng.
Như vậy tôi dần dần tập cho họ chú ý tới người. Bạn có chịu bán hai con mắt bạn lấy một tỉ Mỹ kim không? Bạn chịu đổi chân bạn, hai tay, hai tai của bạn lấy bao nhiêu tiền? Hãy làm con tính cộng và bạn sẽ thấy rằng tài sản của bạn chẳng kém gì đống vàng của Ford, Rockfeller và Pierpont Morgan góp lại. Lần đó - một lần quan trọng lắm, một cơn khủng hoảng trong đời tôi - tôi thấy những cơn mơ mộng, dự định về tương lai và những việc làm trong nhiều năm của tôi tan ra như mây khói.
Chúng ta vốn là một loài ít dùng lý trí và dễ cảm xúc. Một đêm, ông ngủ chung phòng tại lữ quán với giáo sư Sayce ở trường Đại học Oxford. Càng trông họ, tôi lại càng nhớ những năm sung sướng đã qua.