Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…
Ngồi nghe giảng và chép bài. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Chỉ là ta đang viết.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Vì hình như anh làm gì có trên đời. Nhiễm thói ấy mất rồi.
Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.
À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Vậy mà tôi đang viết.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Em gọi mãi không dậy. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.