Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.
Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.
Hoặc lúc phấn khích. Mất cái giấc mơ đấy. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm.
Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.