Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.
Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Không chung chung như những nhà mị dân. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.
Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Phải hết sức giữ gìn.
Có điều, em chã thích. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.
Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Mà thản bởi vì lòng cần thản. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận.