Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Cũng có thể là khuôn mặt cũ.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Chúng tôi mò mãi không thấy. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê.
Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Mình rất sợ phí thơ. Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.
Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Thích làm cả cái mình không thích. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.
Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Cũng có cớ để thôi viết.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác. Hoặc lúc phấn khích.