Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.
Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.
Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.