Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Tôi cười khùng khục trong họng.
Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Không biết thanh minh thế nào.
Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Lại đánh một canh bạc nữa. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó.
Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Bác hỏi: Sao con không đi học. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.
Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên.
Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Chúng là những kiệt tác.
Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Định kiến tàn sát sự phong phú.