Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. What Ive felt what Ive known never shine through what I know
Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.
Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. 000 dành dụm được từ đầu tuần.
Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Theo một cách của riêng em. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.