Tôi chả thấy thú vị gì cả. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.
Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Ngọn lửa bén rễ rất nhanh.
Mà đời người thì có mấy đâu. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Còn anh thì vẫn phải sống.
Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào?
Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.
Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ.
Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì.
Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh?