Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Và những cái xác cháy khét lẹt.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Còn lại, không xứng làm bạn tôi…
Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Mọi người bảo bạn hiền lành. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều.
Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.