Họ bảo: “ Bà đã đến sai chỗ rồi”, và bắt đầu kể với bà những bi thảm đã sảy đến với họ. Hãy tiếp tục chịu đựng chúng. Ông cũng viết lời thoại cho 70 bộ phim của Tamil .
Thật thú vị khi được biết rằng ở thế kỉ 13, người nào không trở thành tu sĩ thì được coi là kẻ thất bại. “Ồ!Thật ra thì tôi không hề nhìn khi cô múa, nhà biên đọ nói, đó là điều mà tôi nói với tất cả những người mà đến gặp tôi”. Nếu tìm được việc, bạn là người thành công.
Ta lừa gạt bạn bè, người hợp tác kinh doanh với mình, lôi kéo họ vào tròng chỉ để đạt được cái mình muốn. Nhưng dù thế nào đi nữa, điều đó cũng dẫn đến kết cục là sự sỉ nhục mà xã hội “dành cho” sự thất bại, điều này dẫn dắt ta trở lại với những gì tôi đã nhắc đến trong chương trước – xã hội đã áp đặt một giá trị hết sức thấp kém và tiêu cực lên kinh nghiệm thất bại. Vả lại, đọc quyển sách, tôi có mất mát gì đâu.
Chúng ta có thể lắng nghe tất cả những ý kiến nhưng hãy luôn nhớ rằng trách nhiệm về quyết định ấy thuộc về chúng ta và chỉ chúng ta mà thôi. Nếu ở hiện tại bạn đã 40 hay hơn 40 tuổi, hãy cảm ơn thượng đế vì điều đó và đừng quên, dù chỉ là một khắc, rằng bạn đang bước vào giai đoạn của những thành tuuwj quan trọng vĩ đại nhất của mình. Nhưng định mệnh đã giáng cho bà một đòn chí tử.
Bà cũng là tác giả của quyển sách bán chạy “Motuvasi Memburu Kejayaan” ( Động cơ để đạt được mục đích). Điểm khác nhau chỉ là một con ốc đã biến đổi âm thanh thành tiếng nói. Cuộc đời chúng ta ví như chiếc máy bay sẽ đi lạc hướng liên miên .
Tôi chỉ biết rằng mình có thể đóng góp sức lực cho nơi nào thuê mình. Ở điểm này ,tôi muốn chia sẻ một khám phá thú vị với các bạn . Nhiều năm sau, có người hỏi tôi làm sao tôi có thể vượt qua tất cả những việc đó.
Chính xác là 2 năm sau, tôi đã bắt đầu “ngứa nghề” trở lại. “Hãy múa cho tôi xem nào”, nhà biên đạo múa trả lời, nhưng chỉ sau hai phút thì ông ta lắc đầu và nói: “ Không, không, không ! Cô không có đủ năng lực đâu”. Coring được trao tặng giải thưởng Agora dành cho các doanh nhân vào năm 1991.
Đấu tranh buộc ta phải di chuyển khi ta muốn đứng lại. Một số chỉ viết ít, một số lại viết rất nhiều, còn một số khác lại cho phép những người khác viết thay mình. Chúng tôi lại phải mượn nhà của dân để học.
Có lẽ câu chuyện dưới đây của Bob Protoc trong quyển “ You were born rich” ( Sinh ra đã giàu có) sẽ được minh họa cho điểm mấu chốt trong thông thông điệp của tôi Trong thời gian này, bà hạ sinh một đứa con gái. Không phải tôi không đủ can đảm để học nữa nhưng làm sao tôi có thể gặp lại những người bạn mà trước đây tôi đã thề với họ là sẽ không bao giờ trở lại trường nữa.
“Những thất bại trong quá khứ là cột mốc chỉ đường vô danh cho thành công trong tương lai”. Mong muốn tha thiết cảu tôi là được thấy ngày càng có nhiều người cạnh tranh với những người đã làm nên Fortiss Berhad (Malaysia) như ngày nay. Cô tin rằng nếu mình không thê múa nữa thì chắc chắn còn một việc khác mà cô có thể làm được.