Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Sai là vô trách nhiệm. Này, lấy cho chú bao thuốc. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.
Trước thì tháng gặp một hai lần. Bà già vục đầu vào thùng rác. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.
Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.
Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.
Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.
Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.
Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Một số người trong số họ cũng biết.
Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Tôi ủng hộ cái đúng. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy.