Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.
Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.
Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.
Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.
Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Tôi để vài ngày trôi đi. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.
Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.
Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Thi thoảng chúng bay rợp trời. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt.