Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Tôi muốn thi xong được để yên.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra.
Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở.
Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời.
Tôi cũng không phản đối đâu. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.