Và có một cái đầu luẩn quẩn. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng.
Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.
Ta đâu ham hố thắng thua. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.
Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Vật chất? Bạn đâu có.
Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.
Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh?
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Rồi lại đây ngủ bên em. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.