Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Lại nói chuyện đi đá bóng. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Đây là một thử thách nữa. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Một giọt rơi xuống sách. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.
Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Còn tôi, chưa đến lúc.
Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.
Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ.
Chả biết đường nào mà lần. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.