Tên của tôi là Larry King, rất hân hạnh được làm quen với cô! Don Rickles là một chàng trai khoái chọc cười trên sân khấu cũng như ở các bàn tiệc. Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ sẽ nhăn mặt ngay.
Đó là một cơ hội của bạn đấy! Burn là người thích đùa còn Benny thì bao giờ cũng sập bẫy của Burn. Vậy tại sao chúng ta lại để phát ra những từ này? Chúng giống như cây nạng mà bạn phải dựa vào vì sợ mình đi khập khiễng.
Họ nghĩ bạn ám chỉ họ đã già (dù ý của bạn không phải là như thế). Đến câu cuối cùng thì đám đông vỡ lẽ cười phá lên: Tôi đã bị rớt xuống dưới sàn sân khấu, quý vị đừng lo, không hề hấn chi cả. Đâu là đội Bills? Đâu là đội Dolphins? Chữ số trên áo của họ thì hoàn toàn mù tịt.
Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy. Anh ấy đã thổi một làn gió mới vào bữa tiệc. Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài.
Trước hết là sự bình tĩnh. Có thể tôi sẽ không bao giờ được lên sân khấu cầm cái micro thao thao bất tuyệt. Thang máy lại ngừng hoạt động, nên không thể nhờ sự trợ giúp của những người bên dưới.
Nghĩ đến điều này tôi trở nên dứt khoát và mạnh mẽ hẳn. Jim Bishop, nhà văn, nhà báo nổi tiếng, vốn là người New York nhưng từng định cư rất lâu tại Miami. là một diễn giả có kiến thức sâu rộng, luôn thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả như thể ông có phép thuật.
Vì thế lần này tôi muốn hát với một cảm xúc mạnh mẽ hơn. Tôi lập tức đứng dậy, chìa tay phải ra và nói: Cám ơn Jim. - Anh có quen cô dâu không? Tôi là bạn thân của cô ấy.
Họ hiểu bạn đang nói điều gì, họ thấy sự chân thật, tự nhiên của bạn. Tôi đánh giá sự cuốn hút và thú vị của một người khách theo bốn tiêu chuẩn. Họ sẵn sàng chia sẻ sự nhiệt tình đó khi tiếp xúc với bất cứ ai.
Thứ hai là tầm quan trọng của sự mạnh mẽ, quyết đoán. Ngày 20/01/1961, vị tổng thống mới này đã khuấy động được lòng người dân Mỹ, giữa lúc đang bước vào một thập niên mới sau giai đoạn khó khăn ở những năm 50. Tháng 10-1993, Bob Woolf, người bạn và đồng sự thân thiết nhất của tôi đã vĩnh viễn ra đi một cách đột ngột.
Và cho dù hỏi với bất cứ ai thì bao giờ tôi cũng tạo ra một cuộc tranh luận vô cùng thú vị và gay cấn. Không có âm nhạc, không có giọng nói của phát thanh viên, không có những tiếng bit, chỉ có nó được quyền truyền qua làn sóng. Arthus Godfrey đã đồng ý với tôi về điều này.