Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.
Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Rồi thể hình tính sau. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.
Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả. Bạn lại muốn lưu lại.
Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.
Mẹ thì độ này da sạm đi. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Và có lẽ cả hướng thiện.
Bị nghi ngờ cũng đáng. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.