Năng lực ở trong người ta là một năng lực mởi mẻ và riêng biệt, không ai có hết, và ngoài ta ra, không ai biết ta có thể làm được cái gì, mà chính ta, ta cũng không biết nữa, nếu ta không chịu làm thử". 000 Mỹ kim không, mà được nghe lời nói ấy, thiệt nó nhẹ người làm sao! Cho nên tôi nhứt quyết sáng hôm sau, việc đầu tiên là lại kiếm ông luật sư.
Giữa đường ông không muốn đi nữa thì thôi, ngừng lại. Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri. Rồi thì bức điện tín tới.
Tôi giải quyết tức thì: Không mời ai tới hai nữa và để thời gian đó kiếm mối khác. Chắc là hoàn cảnh tự nó không thể làm cho ta sung sướng hay đau khổ. Ông sung sướng như vậy chỉ nhờ biết theo đúng châm ngôn của ông Hoàng xứ Galles: "Tôi phụng sự".
Mới đầu bán được ít lắm, ông đã sợ mất chỗ làm. Những lúc ấy chỉ có cách cầu nguyện. Nhưng sức học quá thô thiển của ông không xứng với một địa vị khó khăn như vậy.
Bây giờ tôi làm việc tại một bàn giấy. Chỉ có cái nhan sắc giúp ta được việc. Tôi hỏi ông đã nói gì khi bị xử tệ như vậy, ông đáp: "Tôi chỉ cười thôi".
Và tôi cũng tin rằng có thể dẹp được tức thì 50% những ưu phiền trong lòng nếu chúng ta lập được một thứ kim bản vị riêng cho chúng ta, một thứ kim bản vị để đánh giá xem mỗi sự vật quan trọng tới bực nào đối với đời sống. Lần đầu họ bóp lực kế trong hoàn cảnh thông thường. Lời bạn đã làm tôi phải suy nghĩ.
Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết. Trong năm người thì bốn người có thể không có gì khác thường hết. Khi làm việc, tôi đặt một chiếc mũ màu nâu trên bàn để luôn luôn nhớ rằng thân thể phải mềm như vậy.
Chàng diệt ưu tư bằng cách cặm cụi trong những công việc thiết thực để kiến thiết tương lai đến nỗi không còn thời gian mà nghĩ tới dĩ vãng nữa. Cho nên không bao giờ chị ta nói: "Dượng các con cho các con đi học, thiệt là lòng rộng như biển cả". Mới ra với số vốn là 55 mỹ kim mượn của bạn, ông phát đạt ngay và mỗi năm kiếm được 20.
Ông xem như thế thì vợ chồng tôi đã phải ly dị nhau, điều đó cũng không còn gì đáng lạ. Số tiền nợ bác sĩ tăng lên vùn vụt. Chúng ta học bằng cách hành.
Vậy hai mươi lăm năm nữa, chắc chắn anh sẽ thành một người có uy quyền trong nghề, còn một số bạn học của anh mà hồi trước anh phải dọn kem hầu, sẽ thất nghiệp để mà chua xót, nguyền rủa chính phủ và phàn nàn không gặp thời. Bất kỳ một luật sư hay một chủ ngân hàng nào cũng có thể kể hàng chục gia đình, trong đó chồng ki cóp suốt đời, hy sinh mọi thứ, không dám ăn, mặc, để tiền lại cho vợ goá, con côi mà rồi gia tài tán tận. Khi nó trống rỗng thì tạo hoá cho một cái gì ùa vào trong đó liền.