Lúc tôi khóc, mẹ khóc. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.
Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực.
Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Đúng mà cũng không đúng.
Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn.
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.
Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Chẳng cần gì nữa cả. Dù lúc đó chả nghĩ gì.