Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Cũng không được đọc truyện nữa. Nếu không có một lực đẩy cực lớn.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Còn phải dậy đi học sớm. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang.
Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Bạn không muốn cãi lại. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic.
Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi.