Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Sợ không trả được? Không phải.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Cái này không rõ lắm.
Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Điểm Anh thấp hơn thực lực. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.
Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Giấc mơ cũ rồi mà.
Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi.
- Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Trong công viên thì toàn ma cô. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.