Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi.
Hai là bạn viết cái chuyện này. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình.
Bố bảo: Đáng xem thật. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.
Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.
Và có một cái đầu luẩn quẩn. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.