Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Mọi người còn lo cho bác nữa. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.
Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.
Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất.
Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.