Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Hai chị em cùng phấn đấu. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ.
Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.
Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Rõ ràng phải đi trình báo. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Sự im lặng cũng rưa rứa. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.
Trong công viên thì toàn ma cô. Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.
What I fell what I know never shine through what Ive known Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt.
Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Đừng nhầm bạn với tôi. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn.