Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật
Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa.
Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Nhưng tôi không quen phản đối.
Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Tôi về, cũng đỡ in ít.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Chúng là những kiệt tác.