Tôi ngồi như tượng đá. Tôi thấy thế là tốt. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.
000 đồng, bớt 1000 còn 34. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng. Liên miên liên miên đục vào óc.
Ông bảo: Em nói tiếp đi. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?
Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Có lẽ mình nên im lặng.
Không, tôi không cần biết. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau. Khi bạn rời bàn, bỏ bút.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.
Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Tôi biết ông rất yêu vợ. Con sông trước mặt thật xanh và êm.